Thứ Tư, 2 tháng 4, 2008

Phải chăng người ta nhạo báng công lý?



Ông Nguyễn Việt Tiến
Viện KSND tối cao quyết định đình chỉ vụ án đối với ông Nguyễn Việt Tiến hôm 28-3
Tin cựu Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải, Nguyễn Việt Tiến, bị cáo trong vụ PMU 18, được Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao (VKSNDTC) đình chỉ điều tra và trả tự do khiến dư luận sững sờ.

Nhớ ngày nào vụ án vừa bị phanh phui, cơ quan điều tra nhanh chóng vào cuộc với kết luận điều tra ban đầu rất ấn tượng, đến nỗi báo chí đã không ngần ngại đồng loạt đưa tin như thể Nguyễn Việt Tiến đã là kẻ phạm tội 100% dù lúc ấy tòa án chưa mở phiên xét xử nào với bản án kết tội có hiệu lực pháp luật.

Đọc tin tức khi đó, tôi không khỏi ái ngại cho Nguyễn Việt Tiến và các bị can khác. Sự thật thế nào chưa rõ, chỉ thấy dư luận nhìn họ chẳng khác những tử tội chờ ngày lên đoạn đầu đài. Ở xứ ta là vậy, tòa án công luận luôn dẫn đường tòa án tư pháp. Bị can luôn bị “kết tội” trước bằng các chứng cứ được báo chí tường thuật, hơn là chờ đến những chứng cứ giấy trắng mực đen được phân tích tại một phiên tòa, trong đó quyền biện hộ được bảo đảm.

Niềm tin

Dù vậy trong vụ PMU 18 báo chí làm sao có được sự tự tin cần thiết khi đưa tin nếu không được cung cấp đầy đủ tình tiết và được bảo đảm hầu như tuyệt đối từ phía các cơ quan điều tra và công tố? Báo chí ắt hẳn đã dành trọn niềm tin vào tính chính xác và khách quan vô tư của các cơ quan thực thi luật pháp này để kịp thời thông tin cho người dân. Chính những cơ quan này, bằng nghiệp vụ chuyên môn của mình, phải xây dựng nên cơ sở pháp lý và chứng cứ vững chắc đủ để khởi tố và truy tố không sai lầm các bị can trước vành móng ngựa.

Về phía tòa án, đối với những vụ án “nhạy cảm” kiểu như vậy, các thẩm phán khi xét xử ắt hẳn cũng đã đặt trọn niềm tin và danh dự vào kết quả thu thập chứng cứ và kết luận điều tra của các cơ quan điều tra và công tố. Trên thực tế, thẩm phán không thể mở rộng điều tra bên ngoài hồ sơ vụ án do những cơ quan này đã lập và đệ trình mà không có sự hỗ trợ từ họ.

Tất nhiên, nếu cơ sở pháp lý mà VKSNDTC đưa ra để giải thoát Nguyễn Việt Tiến khỏi ba tội danh cáo buộc trước đây hoàn toàn vững chắc thì ông này xứng đáng được luật pháp bảo vệ, đồng thời quyền tự do và danh dự cá nhân của ông cần phải được tái lập. Tuy nhiên, trong sự việc này một số câu hỏi sau đây cần phải được giải đáp thỏa đáng hầu rút tỉa kinh nghiệm quý giá cho những vụ án tương tự, nếu có, trong tương lai.

Trông mong công lý?

Thứ nhất, trong suốt thời gian công luận lên tiếng về vụ PMU 18 cách đây hai năm, VKSNDTC chẳng lẽ đã không quan tâm hoặc giám sát đúng mức sự việc hầu kiến nghị hoặc chỉ đạo các đơn vị có liên quan hoàn thành chức phận một cách nghiêm túc và cẩn trọng hay sao, để giờ đây khi mọi việc đã yên ắng, bỗng mở lại hồ sơ nhằm ban tặng tự do cho “kẻ tội đồ” một thời?

Giữa cơ quan điều tra trước đây và VKSNDTC hiện giờ ai đúng ai sai trong nhận định và kết luận về ba tội danh của Nguyễn Việt Tiến?

Giữa cơ quan điều tra trước đây và VKSNDTC hiện giờ ai đúng ai sai trong nhận định và kết luận về ba tội danh của Nguyễn Việt Tiến? Làm sáng tỏ điều này sẽ giúp củng cố thanh danh của ngành tư pháp Việt Nam, tránh mọi đàm tiếu bất lợi về lối bắt người vô tội vạ và thả người thoải mái mà dư luận vẫn râm rang bấy lâu.

Thứ hai, trong nội dung trả lời phỏng vấn VnExpress đăng ngày 26/3/2008, Viện phó VKSNDTC Hoàng Nghĩa Mai nhận định đại ý rằng vụ án PMU 18 được khởi tố trong bối cảnh thông tin hoàn toàn bất lợi cho ông Nguyễn Việt Tiến vì ngoài chứng cứ pháp lý, còn có cả yếu tố dư luận, do đó việc phê chuẩn khởi tố là không tránh khỏi.

Hãy hình dung bức tranh về nền công lý nước ta, trong đó việc khởi tố bắt giam một cá nhân, dù người đó có thể vô tội, được thực hiện không đơn thuần dựa trên luật pháp và chứng cứ, mà còn dựa chủ yếu vào dư luận. Đọc những lời chân thành của ông Hoàng Nghĩa Mai như vậy, tôi không khỏi rùng mình ngán ngẩm vì tự do cá nhân của công dân sao lại mong manh thế! Nói nôm na, người ta có thể ở tù vì dư luận, chứ không phải vì có tội theo luật định. Vậy còn bao nhiêu người đang trong vòng lao lý như thế mà VKSNDTC chưa mở lại hồ sơ để trả công lý cho họ?

Và đến bao giờ người dân mới có thể trông mong và vững tin vào một nền tư pháp độc lập nơi mà mỗi quyết định của các cơ quan thực thi luật pháp và tòa án đều có sức nặng ngàn cân của công lý và không chịu ảnh hưởng bởi bất kỳ yếu tố ngoại lai nào không thuộc phạm trù pháp lý? Nếu ông Nguyễn Việt Tiến là oan sai thực sự, thì phải chăng người ta đã và đang nhạo báng công lý?

Phải chăng người ta nhạo báng công lý?



Ông Nguyễn Việt Tiến
Viện KSND tối cao quyết định đình chỉ vụ án đối với ông Nguyễn Việt Tiến hôm 28-3
Tin cựu Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải, Nguyễn Việt Tiến, bị cáo trong vụ PMU 18, được Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao (VKSNDTC) đình chỉ điều tra và trả tự do khiến dư luận sững sờ.

Nhớ ngày nào vụ án vừa bị phanh phui, cơ quan điều tra nhanh chóng vào cuộc với kết luận điều tra ban đầu rất ấn tượng, đến nỗi báo chí đã không ngần ngại đồng loạt đưa tin như thể Nguyễn Việt Tiến đã là kẻ phạm tội 100% dù lúc ấy tòa án chưa mở phiên xét xử nào với bản án kết tội có hiệu lực pháp luật.

Đọc tin tức khi đó, tôi không khỏi ái ngại cho Nguyễn Việt Tiến và các bị can khác. Sự thật thế nào chưa rõ, chỉ thấy dư luận nhìn họ chẳng khác những tử tội chờ ngày lên đoạn đầu đài. Ở xứ ta là vậy, tòa án công luận luôn dẫn đường tòa án tư pháp. Bị can luôn bị “kết tội” trước bằng các chứng cứ được báo chí tường thuật, hơn là chờ đến những chứng cứ giấy trắng mực đen được phân tích tại một phiên tòa, trong đó quyền biện hộ được bảo đảm.

Niềm tin

Dù vậy trong vụ PMU 18 báo chí làm sao có được sự tự tin cần thiết khi đưa tin nếu không được cung cấp đầy đủ tình tiết và được bảo đảm hầu như tuyệt đối từ phía các cơ quan điều tra và công tố? Báo chí ắt hẳn đã dành trọn niềm tin vào tính chính xác và khách quan vô tư của các cơ quan thực thi luật pháp này để kịp thời thông tin cho người dân. Chính những cơ quan này, bằng nghiệp vụ chuyên môn của mình, phải xây dựng nên cơ sở pháp lý và chứng cứ vững chắc đủ để khởi tố và truy tố không sai lầm các bị can trước vành móng ngựa.

Về phía tòa án, đối với những vụ án “nhạy cảm” kiểu như vậy, các thẩm phán khi xét xử ắt hẳn cũng đã đặt trọn niềm tin và danh dự vào kết quả thu thập chứng cứ và kết luận điều tra của các cơ quan điều tra và công tố. Trên thực tế, thẩm phán không thể mở rộng điều tra bên ngoài hồ sơ vụ án do những cơ quan này đã lập và đệ trình mà không có sự hỗ trợ từ họ.

Tất nhiên, nếu cơ sở pháp lý mà VKSNDTC đưa ra để giải thoát Nguyễn Việt Tiến khỏi ba tội danh cáo buộc trước đây hoàn toàn vững chắc thì ông này xứng đáng được luật pháp bảo vệ, đồng thời quyền tự do và danh dự cá nhân của ông cần phải được tái lập. Tuy nhiên, trong sự việc này một số câu hỏi sau đây cần phải được giải đáp thỏa đáng hầu rút tỉa kinh nghiệm quý giá cho những vụ án tương tự, nếu có, trong tương lai.

Trông mong công lý?

Thứ nhất, trong suốt thời gian công luận lên tiếng về vụ PMU 18 cách đây hai năm, VKSNDTC chẳng lẽ đã không quan tâm hoặc giám sát đúng mức sự việc hầu kiến nghị hoặc chỉ đạo các đơn vị có liên quan hoàn thành chức phận một cách nghiêm túc và cẩn trọng hay sao, để giờ đây khi mọi việc đã yên ắng, bỗng mở lại hồ sơ nhằm ban tặng tự do cho “kẻ tội đồ” một thời?

Giữa cơ quan điều tra trước đây và VKSNDTC hiện giờ ai đúng ai sai trong nhận định và kết luận về ba tội danh của Nguyễn Việt Tiến?

Giữa cơ quan điều tra trước đây và VKSNDTC hiện giờ ai đúng ai sai trong nhận định và kết luận về ba tội danh của Nguyễn Việt Tiến? Làm sáng tỏ điều này sẽ giúp củng cố thanh danh của ngành tư pháp Việt Nam, tránh mọi đàm tiếu bất lợi về lối bắt người vô tội vạ và thả người thoải mái mà dư luận vẫn râm rang bấy lâu.

Thứ hai, trong nội dung trả lời phỏng vấn VnExpress đăng ngày 26/3/2008, Viện phó VKSNDTC Hoàng Nghĩa Mai nhận định đại ý rằng vụ án PMU 18 được khởi tố trong bối cảnh thông tin hoàn toàn bất lợi cho ông Nguyễn Việt Tiến vì ngoài chứng cứ pháp lý, còn có cả yếu tố dư luận, do đó việc phê chuẩn khởi tố là không tránh khỏi.

Hãy hình dung bức tranh về nền công lý nước ta, trong đó việc khởi tố bắt giam một cá nhân, dù người đó có thể vô tội, được thực hiện không đơn thuần dựa trên luật pháp và chứng cứ, mà còn dựa chủ yếu vào dư luận. Đọc những lời chân thành của ông Hoàng Nghĩa Mai như vậy, tôi không khỏi rùng mình ngán ngẩm vì tự do cá nhân của công dân sao lại mong manh thế! Nói nôm na, người ta có thể ở tù vì dư luận, chứ không phải vì có tội theo luật định. Vậy còn bao nhiêu người đang trong vòng lao lý như thế mà VKSNDTC chưa mở lại hồ sơ để trả công lý cho họ?

Và đến bao giờ người dân mới có thể trông mong và vững tin vào một nền tư pháp độc lập nơi mà mỗi quyết định của các cơ quan thực thi luật pháp và tòa án đều có sức nặng ngàn cân của công lý và không chịu ảnh hưởng bởi bất kỳ yếu tố ngoại lai nào không thuộc phạm trù pháp lý? Nếu ông Nguyễn Việt Tiến là oan sai thực sự, thì phải chăng người ta đã và đang nhạo báng công lý?

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2008

Xử lý cán bộ!

Vụ bà Chánh án TAND tỉnh Bình Phước “đánh ghen”:

Lãnh đạo Tỉnh ủy Bình Phước đã bắt đầu xử lý thông tin về vụ đánh ghen mà người ta cho rằng bà Nguyễn Lê Lan, Chánh án TAND tỉnh Bình Phước trực tiếp thực hiện.

Nữ tiếp viên L. sau sự cố tại quán Hưng Phát Ảnh: Vietnamnet

Theo Trưởng Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Phước Nguyễn Thị Lan Hương, Phó Bí thư thường trực Tỉnh ủy Võ Đình Tuyến đã yêu cầu Ban Tổ chức Tỉnh ủy báo cáo về sự việc này. Ban này đã gửi giấy mời ông Trần Phụng (Phó Ban tổ chức - chồng bà Nguyễn Lê Lan) tường trình sự việc.

Dự kiến ngày 31/3/2008, Đảng ủy Ban Tổ chức Tỉnh ủy sẽ họp và làm việc trực tiếp với ông Phụng. Quan điểm của Tỉnh ủy Bình Phước là sẽ xử lý nghiêm vụ việc.

Theo nguồn tin của Tiền phong, sau khi xảy ra vụ việc bà Nguyễn Lê Lan đã về Bình Dương “tạm trú” tại nhà người thân (?). Song, bà cũng đã trao đổi với thẩm phán Nguyễn Đức Hùng - Chánh Văn phòng TAND tỉnh Bình Phước, rằng bà đã báo cáo sự việc cho tổ chức.

Bịt mặt lùng sục tìm chồng

Với những gì mà các nhân chứng có mặt tại hiện trường kể lại thì sự việc diễn biến như sau: Khoảng 2 giờ chiều 27/3, ở quán Hưng Phát xuất hiện hai phụ nữ mang khẩu trang chạy xe vào quán. Một đứng cạnh xe chờ, một người lùng sục khắp quán.

Và người “đi lùng sục” đã tiến thẳng phòng số 2 của quán. Một lúc sau, người ta thấy tiếp viên L (phục vụ tại quán này) chạy ra tay ôm đầu chảy máu. Lúc này, bà chủ quán đã chạy đến và giật khăn bịt mặt người phụ nữ “lùng sục” kia thì mới biết đó là bà Chánh án, vợ ông Trần Phụng - Phó Ban Tổ chức Tỉnh ủy. Sau cú giật khăn này đã xảy ra xô xát giữa bà chủ quán và bà Lan.

Khi đó ông Phụng xuất hiện và quát: “Sao đánh vợ tao?”. Nói xong ông đạp vào bụng và bẻ ngược ngón tay út của bà chủ quán.

Còn tiếp viên L. thì kể rằng sau khi bị đánh cô bị rách da đầu, tay trái có nhiều vết cắt, xước. L. kể, lúc xảy ra sự việc trong phòng hát karaoke chỉ còn ông Phụng, tài xế và hai tiếp viên.

Khi bà Lan bịt mặt xông vào, đã cầm vỏ chai bia đập lên đầu cô, vỏ chai vỡ, trượt xuống cánh tay trái làm trầy xước... Hiện trường này được CA xã Tiến Hưng ghi trong biên bản: Kiểm tra phòng số 2 có nhiều mảnh vỡ của chai bia Heineken và vỏ ly loại lớn và có nhiều vết máu!

Ông Phụng thường hát kaoraoke có tiếp viên?

Hành vi cố ý đánh người gây thương tích của bà Chánh án Nguyễn Lê Lan đang được cơ quan thẩm quyền của tỉnh Bình Phước điều tra làm rõ. Nhưng “hành vi” có mặt ở quán hát karaoke có tiếp viên như Hưng Phát của ông Phụng cũng cần được Tỉnh ủy Bình Phước làm rõ.

Bà Nguyễn Lê Lan từng giữ chức chánh án TAND thị xã Đồng Xoài trước khi được điều động về làm Phó Chánh án rồi Chánh án TAND tỉnh Bình Phước.

Ngoài ra, hiện bà Lan còn là thành viên Ban chỉ đạo phòng, chống tham nhũng của tỉnh, được phân công chỉ đạo phòng, chống tham nhũng trong các lĩnh vực thuộc ngành tòa án; chỉ đạo xử lý tất cả các vụ án tham nhũng mà dư luận xã hội đặc biệt quan tâm...

Theo chủ quán Hưng Phát, ông Phụng là “khách ruột” của quán. Khi xảy ra vụ việc, ông Phụng đang ngồi với tiếp viên L. hát karaoke cùng với người tài xế và một tiếp viên nữ khác.

Tuy nhiên công luận cũng cho rằng, hành vi "cãi lệnh" của Thủ tướng Chính phủ của một phó Ban tổ chức Tỉnh ủy như ông Phụng cũng cần phải xem xét và xử lý nghiêm.

Ngày 31/1, Thủ tướng đã có chỉ thị cán bộ, công chức không được phép chơi games trong giờ làm việc, không uống rượu bia trước và trong giờ làm, kể cả trong bữa ăn giữa hai ca và trong ngày trực.

Ấy mà thực tế ở vụ việc trên, việc ông Phụng xuất hiện tại quán Hưng Phát được những nhân chứng tường thuật như sau: Khoảng 12 giờ 30 trưa 27/3, ông Phụng cùng tài xế và một người bạn đi trên chiếc xe bốn chỗ, biển số xanh đến nhậu tại phòng số 2 quán Hưng Phát.

Khôi Nguyên

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Những vụ việc quan chức vi phạm pháp luật hoặc làm sai qui định của nhà nước, chính phủ diễn ra khá phổ biến. Rồi tiếp theo đó là việc làm ngơ dung dưỡng của các cơ quan pháp luật, của cấp trên làm lòng tin của nhân dân vào Đảng, Nhà nước, Chính phủ thật sự bị xói mòn. Những việc đầu voi đuôi chuột như Tướng Cao Ngọc Oánh, Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến trôi qua với những lý do không thuyết phục làm người dân thật sự đau lọ̀ng. Như vụ việc ở Bình Phước vừa rồi, bà Chánh án đúng ra phải bị tạm giữ, điều tra xét hỏi, bà và bản thân chồng bà phải bị đình chỉ công tác hoặc kỷ luật nghiêm khắc, chả nhẽ việc rõ ràng như vậy rồi sau vài tháng điều tra lại kết luận là.... không đủ tình tiết hoặc'vì nguyên nhân hiểu lầm" hoặc "báo chí đưa tin sai sự thật"!!!!!!!!!!!!!!!
Ở địa phương tôi đã từng có chuyện: một đại giả sau khi vi phạm pháp luật nghiêm trọng đã bị khổi tố rồi bỗng dưng trốn mất tăm mất tang. Trong thời gian đó, những tội trạng của hắn lần lượt được đưa lên mặt báo như lừa đảo, hối lộ, đe dọa, giết người... . Tất nhiên là những điều có thật nhưng ít ai dám nói. Sau một thời gian chờ cho yên ắng thì hắn xuất hiện. Theo giám định của hội đồng y khoa cỡ TƯ thì hắn bị bệnh nặng không thể phục vụ cho công tác điều tra được. OK tha về. Bà con ở địa phương vẫn thấy hắn ăn nhậu ầm trời, chiều chiều vác vợtt đi tenis. Hết biết!