Hiển thị các bài đăng có nhãn chứng-khoán. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chứng-khoán. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2009

Entry for March 24, 2009

Thế là việc quyết định phá giá đồng VND theo đề xuất của các chuyên gia Havard tư vấn đã được thực hiện. Mới cafe sáng qua nghe mấy vị lãnh đạo ngân hàng nói về việc đánh USD, chắc là dân kinh doanh tài chính đều dự báo được việc này. Thế mới biết là hiện nay để kinh doanh có lãi thì cứ việc làm ngược lại với thông tin dự đoán của báo chí và phát biểu của quan chức nhà nước là được. TT, rồi CT H Đ tư vấn tiền tệ quốc gia đều khẳng định không phá giá đồng nội tệ. Báo chí thì mới hô tiền vào CK, hôm CK xuống thì có nhận xét khẳng định "đây là một cuộc bulltrap lớn mà các đại gia thực hiện được nhờ thông tin hỗ trợ từ Mỹ", đến rạng sáng nay TT Mỹ tăng khủng thì lập tức nói có GĐ NH bán nhà để đầu tư CK từ vài tuần trước. Đúng là hài vãi!!

Entry for March 24, 2009

Thế là việc quyết định phá giá đồng VND theo đề xuất của các chuyên gia Havard tư vấn đã được thực hiện. Mới cafe sáng qua nghe mấy vị lãnh đạo ngân hàng nói về việc đánh USD, chắc là dân kinh doanh tài chính đều dự báo được việc này. Thế mới biết là hiện nay để kinh doanh có lãi thì cứ việc làm ngược lại với thông tin dự đoán của báo chí và phát biểu của quan chức nhà nước là được. TT, rồi CT H Đ tư vấn tiền tệ quốc gia đều khẳng định không phá giá đồng nội tệ. Báo chí thì mới hô tiền vào CK, hôm CK xuống thì có nhận xét khẳng định "đây là một cuộc bulltrap lớn mà các đại gia thực hiện được nhờ thông tin hỗ trợ từ Mỹ", đến rạng sáng nay TT Mỹ tăng khủng thì lập tức nói có GĐ NH bán nhà để đầu tư CK từ vài tuần trước. Đúng là hài vãi!!

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2009

Chứng khoán tự hào !?!

Đầu năm mà có bài này thì xem ra bà kon chơi chứng phải cảnh giác dữ. Mình theo thằng này cũng méo mày, méo mặt nhưng theo tiêu chí dưới đây thì cũng được xếp vào loại "kinh doanh ...giỏi" . Không biết bài này có làm cho chứng khoán 2009 hẻo thêm không, nhưng đầu 2008 bà kon hăng hái là thế còn gì . Một điều nữa là nếu những việc thiếu minh bạch trên sàn còn diễn ra mà không bị xử lý thích đáng thì bà con chơi chứng còn lãnh đạn dài dài.(MĐ)

Năm 2008 có thể nói là một năm buồn với biết bao nhà đầu tư chứng khoán. Chúng tôi xin ghi lại những câu chuyện tự hào lượm lặt được trên sàn chứng khoán.

Trong lớp học cô giáo hỏi học sinh: Bố mẹ các em làm nghề gì? Một em trả lời, bố em là bộ đội, một em trả lời bố em là bác sỹ, em nữa trả lời bố em làm thủy thủ… Một em ngập ngừng đứng lên nói, bố em là nhà đầu tư chứng khoán. Cả lớp cười ồ lên. Cô giáo nghiêm mặt nhắc nhở: Các em không được cười bạn có hoàn cảnh gia đình khó khăn!. Đây chỉ là một trong rất nhiều câu chuyện trào phúng về dân chứng khoán trong năm 2008, năm mà khởi đầu người ta hy vọng sẽ tốt đẹp hơn năm 2007, nhưng rốt cuộc thì… tất cả đều chưng hửng.

“Ma” chứng khoán

Không ít người từ tỷ phú bỗng trở thành con nợ. Nhiều nhà đầu tư phải lo trả nợ ngân hàng hàng tháng vì lỡ… thế chấp nhà để mua cổ phiếu. Khi cổ phiếu cứ lình xình ở mức trên 300 điểm hiện nay, nhiều người không dám bán cắt lỗ vì sợ bán không mua lại kịp.

Còn những nhà đầu tư trót mua khi thị trường đang 900 điểm thì chấp nhận lỗ nặng. Nhẹ thì bán nhà to mua nhà nhỏ để trả nợ ngân hàng, nặng thì bán nhà vẫn không đủ trả nợ, phải ở nhà thuê. Tổng kết lại trên toàn thị trường, đến thời điểm này, dân chứng khoán, người nào giảm 50% giá trị tài sản là giỏi, còn bình thường chỉ giữ lại được khoảng 1/3 vốn liếng. Lo kiếm tiến trả nợ ngân hàng “nuôi” chứng khoán hoặc buồn rầu vì mất tiền khiến nhiều nhà đầu tư gầy rộc đi trông thấy!

Chỉ số VN-Index hòa vào lưới điện

Nhiều nhà đầu tư cá nhân bị vỡ mộng chứng khoán đã đành, những nhà đầu tư nhiều kinh nghiệm cũng lao đao vì các bẫy bull trap liên tục trong năm 2008. Việc dò đáy thị trường khiến nhiều nhà đầu tư không đủ lực để mua vào khi thị trường chạm đáy, hoặc phải bán ra cắt lỗ trước khi thị trường chạm đáy và không kịp mua vào sau đó. Bắt nhịp sóng của thị trường là việc làm cực kỳ rủi ro trong năm qua.

Khi thị trường chạm mốc 360 điểm vào tháng 6, nhiều công ty chứng khoán đã trích lập dự phòng tài chính lớn tự tin tuyên bố rằng, thị trường khó có thể thiết lập mốc thấp kỷ lục này nên hy vọng đến cuối năm thị trường tăng trở lại thì khoản trích lập dự phòng sẽ được chuyển ghi vào lợi nhuận. Dự báo này khiến thị trường hy vọng vào cổ phiếu ngành tài chính- chứng khoán nên khi có một đợt tăng giá vào tháng 7, cổ phiếu của các công ty chứng khoán như SSI, Bảo Việt, Hải Phòng đã tăng giá gấp 3 lần. Nhưng “ôi thôi” đến giờ này thị trường lại giảm sâu hơn.

Có một câu chuyện thật trăm phần trăm về chủ đề dò đáy thị trường. Một nhóm lãnh đạo công ty chứng khoán ngồi với nhau dự đoán VN-Index sẽ giảm bao nhiêu. Người đoán là giảm về 300 điểm, người bảo sẽ về 250 điểm, người bảo sẽ lên được 320 điểm… Giám đốc một công ty có tiếng bảo: “Tôi đoán về 220 điểm”. Mọi người xôn xao khi một nhân vật nhiều kinh nghiệm và uy tín nhất đưa ra nhận định này mới hỏi lại: “Sao bác lại phán thế?”. Bác kia bảo rằng: “Tôi thấy lưới điện là 220 thì VN-Index chắc cũng về 220 điểm, hòa vào lưới điện”. Câu chuyện vui này phản ánh một thực tế là, không nhà đầu tư tổ chức nào dám dò đáy thị trường vào lúc này.

Ai cho người giàu làm người bình thường?!

Tại TPHCM, đại gia một thời như anh Q cũng tiêu tán khoảng 500 tỷ đồng vào chứng khoán. Lý do là anh này vay ngân hàng khá nhiều. Là nhà đầu tư nhưng lại thích có chân trong hội đồng quản trị, vì thế khi thị trường giảm điểm, trong khi bạn bè có thể “bỏ chạy”, bán hết cổ phiếu thì anh loay hoay chưa bán được vì bán phải xin phép và công bố thông tin.

Không chỉ anh Q gặp khó vì trở thành cổ đông chiến lược của công ty này, công ty kia mà nhiều tổ chức khác cũng chịu lỗ vì lỡ trở thành… cổ đông chiến lược. Giám đốc một công ty chứng khoán tầm cỡ cho biết, chỉ có thể bán những cổ phiếu niêm yết, cổ phiếu OTC khó bán nhưng cũng còn chạy được. Còn hàng loạt các khoản đầu tư chiến lược vào các công ty khác thì không bán được vì khối lượng cổ phiếu nắm giữ lớn và khi mang danh là cổ đông chiến lược thì lại rất khó bán ra nên đành trích lập dự phòng.

Nhất là với nhóm cổ phiếu ngân hàng, không chỉ trích lập dự phòng giảm giá mà tổ chức đầu tư cổ phiếu ngân hàng còn chuẩn bị tiền để mua cổ phiếu mà các ngân hàng phát hành thêm để tăng vốn điều lệ theo quy định. Bỏ tiền ra vào thời điểm này không biết khi nào mới thu hồi lại được. Thế nên mới có câu than thở rằng: “Người giàu muốn làm người bình thường. Nhưng ai cho người giàu làm người bình thường”?! Đây cũng là cái giá phải trả khi năm 2006 - 2007, các tổ chức đua nhau công bố các khoản đầu tư chiến lược đẩy giá cổ phiếu lên để làm bài mua sỉ bán lẻ cổ phiếu kiếm lời.

Cưới… cổ phiếu

Chẳng bao giờ mua bán chứng khoán nhưng anh T ở Hà Nội cũng là nạn nhân của chứng khoán khi quyết định lấy cô vợ mà nhiều năm liền kể từ khi quen biết cô này, anh chê bai đủ điều cả về hình thức và “nội dung”. Bạn bè ngạc nhiên khi anh quyết định làm đám cưới. Sau đó mới vỡ lẽ ra là cô vợ sở hữu tài khoản khoảng 70.000 cổ phiếu SSI tại thời điểm cổ phiếu này chuyển sàn tăng giá đến 250.000 đồng/cổ phiếu. Anh T bán cổ phiếu của vợ mua một chiếc xe ô tô. Số còn lại tính mua biệt thự nhưng biệt thự chưa kịp mua thì cổ phiếu giảm giá. Số cổ phiếu trị giá gần 20 tỷ đồng chỉ còn lại vài ba tỷ. Vì thế anh sinh ra chán đời suốt ngày ngồi cơ quan… chơi điện tử.

Chuyện giàu nghèo, sướng khổ vì cổ phiếu vô cùng phong phú. Thị trường chứng khoán làm nhiều người lúc thì “lên voi” khi lại “xuống chó”. Nhưng với tinh thần lạc quan vốn có, giới đầu tư chứng khoán vẫn ngày ngày ngồi lại với nhau để bàn tính câu chuyện đầu tư và tự trào phúng để… đợi đến ngày mai.



Diễn đàn Doanh nghiệp

Chứng khoán tự hào !?!

Đầu năm mà có bài này thì xem ra bà kon chơi chứng phải cảnh giác dữ. Mình theo thằng này cũng méo mày, méo mặt nhưng theo tiêu chí dưới đây thì cũng được xếp vào loại "kinh doanh ...giỏi" . Không biết bài này có làm cho chứng khoán 2009 hẻo thêm không, nhưng đầu 2008 bà kon hăng hái là thế còn gì . Một điều nữa là nếu những việc thiếu minh bạch trên sàn còn diễn ra mà không bị xử lý thích đáng thì bà con chơi chứng còn lãnh đạn dài dài.(MĐ)

Năm 2008 có thể nói là một năm buồn với biết bao nhà đầu tư chứng khoán. Chúng tôi xin ghi lại những câu chuyện tự hào lượm lặt được trên sàn chứng khoán.

Trong lớp học cô giáo hỏi học sinh: Bố mẹ các em làm nghề gì? Một em trả lời, bố em là bộ đội, một em trả lời bố em là bác sỹ, em nữa trả lời bố em làm thủy thủ… Một em ngập ngừng đứng lên nói, bố em là nhà đầu tư chứng khoán. Cả lớp cười ồ lên. Cô giáo nghiêm mặt nhắc nhở: Các em không được cười bạn có hoàn cảnh gia đình khó khăn!. Đây chỉ là một trong rất nhiều câu chuyện trào phúng về dân chứng khoán trong năm 2008, năm mà khởi đầu người ta hy vọng sẽ tốt đẹp hơn năm 2007, nhưng rốt cuộc thì… tất cả đều chưng hửng.

“Ma” chứng khoán

Không ít người từ tỷ phú bỗng trở thành con nợ. Nhiều nhà đầu tư phải lo trả nợ ngân hàng hàng tháng vì lỡ… thế chấp nhà để mua cổ phiếu. Khi cổ phiếu cứ lình xình ở mức trên 300 điểm hiện nay, nhiều người không dám bán cắt lỗ vì sợ bán không mua lại kịp.

Còn những nhà đầu tư trót mua khi thị trường đang 900 điểm thì chấp nhận lỗ nặng. Nhẹ thì bán nhà to mua nhà nhỏ để trả nợ ngân hàng, nặng thì bán nhà vẫn không đủ trả nợ, phải ở nhà thuê. Tổng kết lại trên toàn thị trường, đến thời điểm này, dân chứng khoán, người nào giảm 50% giá trị tài sản là giỏi, còn bình thường chỉ giữ lại được khoảng 1/3 vốn liếng. Lo kiếm tiến trả nợ ngân hàng “nuôi” chứng khoán hoặc buồn rầu vì mất tiền khiến nhiều nhà đầu tư gầy rộc đi trông thấy!

Chỉ số VN-Index hòa vào lưới điện

Nhiều nhà đầu tư cá nhân bị vỡ mộng chứng khoán đã đành, những nhà đầu tư nhiều kinh nghiệm cũng lao đao vì các bẫy bull trap liên tục trong năm 2008. Việc dò đáy thị trường khiến nhiều nhà đầu tư không đủ lực để mua vào khi thị trường chạm đáy, hoặc phải bán ra cắt lỗ trước khi thị trường chạm đáy và không kịp mua vào sau đó. Bắt nhịp sóng của thị trường là việc làm cực kỳ rủi ro trong năm qua.

Khi thị trường chạm mốc 360 điểm vào tháng 6, nhiều công ty chứng khoán đã trích lập dự phòng tài chính lớn tự tin tuyên bố rằng, thị trường khó có thể thiết lập mốc thấp kỷ lục này nên hy vọng đến cuối năm thị trường tăng trở lại thì khoản trích lập dự phòng sẽ được chuyển ghi vào lợi nhuận. Dự báo này khiến thị trường hy vọng vào cổ phiếu ngành tài chính- chứng khoán nên khi có một đợt tăng giá vào tháng 7, cổ phiếu của các công ty chứng khoán như SSI, Bảo Việt, Hải Phòng đã tăng giá gấp 3 lần. Nhưng “ôi thôi” đến giờ này thị trường lại giảm sâu hơn.

Có một câu chuyện thật trăm phần trăm về chủ đề dò đáy thị trường. Một nhóm lãnh đạo công ty chứng khoán ngồi với nhau dự đoán VN-Index sẽ giảm bao nhiêu. Người đoán là giảm về 300 điểm, người bảo sẽ về 250 điểm, người bảo sẽ lên được 320 điểm… Giám đốc một công ty có tiếng bảo: “Tôi đoán về 220 điểm”. Mọi người xôn xao khi một nhân vật nhiều kinh nghiệm và uy tín nhất đưa ra nhận định này mới hỏi lại: “Sao bác lại phán thế?”. Bác kia bảo rằng: “Tôi thấy lưới điện là 220 thì VN-Index chắc cũng về 220 điểm, hòa vào lưới điện”. Câu chuyện vui này phản ánh một thực tế là, không nhà đầu tư tổ chức nào dám dò đáy thị trường vào lúc này.

Ai cho người giàu làm người bình thường?!

Tại TPHCM, đại gia một thời như anh Q cũng tiêu tán khoảng 500 tỷ đồng vào chứng khoán. Lý do là anh này vay ngân hàng khá nhiều. Là nhà đầu tư nhưng lại thích có chân trong hội đồng quản trị, vì thế khi thị trường giảm điểm, trong khi bạn bè có thể “bỏ chạy”, bán hết cổ phiếu thì anh loay hoay chưa bán được vì bán phải xin phép và công bố thông tin.

Không chỉ anh Q gặp khó vì trở thành cổ đông chiến lược của công ty này, công ty kia mà nhiều tổ chức khác cũng chịu lỗ vì lỡ trở thành… cổ đông chiến lược. Giám đốc một công ty chứng khoán tầm cỡ cho biết, chỉ có thể bán những cổ phiếu niêm yết, cổ phiếu OTC khó bán nhưng cũng còn chạy được. Còn hàng loạt các khoản đầu tư chiến lược vào các công ty khác thì không bán được vì khối lượng cổ phiếu nắm giữ lớn và khi mang danh là cổ đông chiến lược thì lại rất khó bán ra nên đành trích lập dự phòng.

Nhất là với nhóm cổ phiếu ngân hàng, không chỉ trích lập dự phòng giảm giá mà tổ chức đầu tư cổ phiếu ngân hàng còn chuẩn bị tiền để mua cổ phiếu mà các ngân hàng phát hành thêm để tăng vốn điều lệ theo quy định. Bỏ tiền ra vào thời điểm này không biết khi nào mới thu hồi lại được. Thế nên mới có câu than thở rằng: “Người giàu muốn làm người bình thường. Nhưng ai cho người giàu làm người bình thường”?! Đây cũng là cái giá phải trả khi năm 2006 - 2007, các tổ chức đua nhau công bố các khoản đầu tư chiến lược đẩy giá cổ phiếu lên để làm bài mua sỉ bán lẻ cổ phiếu kiếm lời.

Cưới… cổ phiếu

Chẳng bao giờ mua bán chứng khoán nhưng anh T ở Hà Nội cũng là nạn nhân của chứng khoán khi quyết định lấy cô vợ mà nhiều năm liền kể từ khi quen biết cô này, anh chê bai đủ điều cả về hình thức và “nội dung”. Bạn bè ngạc nhiên khi anh quyết định làm đám cưới. Sau đó mới vỡ lẽ ra là cô vợ sở hữu tài khoản khoảng 70.000 cổ phiếu SSI tại thời điểm cổ phiếu này chuyển sàn tăng giá đến 250.000 đồng/cổ phiếu. Anh T bán cổ phiếu của vợ mua một chiếc xe ô tô. Số còn lại tính mua biệt thự nhưng biệt thự chưa kịp mua thì cổ phiếu giảm giá. Số cổ phiếu trị giá gần 20 tỷ đồng chỉ còn lại vài ba tỷ. Vì thế anh sinh ra chán đời suốt ngày ngồi cơ quan… chơi điện tử.

Chuyện giàu nghèo, sướng khổ vì cổ phiếu vô cùng phong phú. Thị trường chứng khoán làm nhiều người lúc thì “lên voi” khi lại “xuống chó”. Nhưng với tinh thần lạc quan vốn có, giới đầu tư chứng khoán vẫn ngày ngày ngồi lại với nhau để bàn tính câu chuyện đầu tư và tự trào phúng để… đợi đến ngày mai.



Diễn đàn Doanh nghiệp

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2008

Chứng khoán: Tồn tại hay không tồn tại?


http://tinchungkhoan24h.com/News/Phan-Tich-Danh-Gia/20006/


Với trên 48 tỷ đồng giá trị giao dịch trên sàn HoSE và trên 17 tỷ đồng giá trị giao dịch trên sàn HaSTC, Chứng khoán Việt Nam đang đứng trước lựa chọn không thể không có lời giải: Tồn tại hay không tồn tại?

Tất nhiên, trong hoàn cảnh đất nước gặp muôn vàn khó khăn như hiện nay, vẫn có một luồng quan điểm cả chính thống và dư luận là: có thể "lựa chọn" hay "bảo vệ" lợi ích của 300.000 tài khoản chứng khoán, trước "nhiệm vụ" chăm lo cho 84 triệu công dân Việt Nam hay không?

Theo nhận định của chúng tôi, cách đặt vấn đề như trên vô cùng nguy hiểm. Vì, cách "suy diễn" trên đã "quên" mất hiệu ứng dây chuyền của "khủng hoảng mini", nếu chúng ta thẳng thắn thừa nhận, Chứng khoán đang khủng hoảng và khái niệm "khủng hoảng mini" nên hiểu là "khủng hoảng" một bộ phận của nền kinh tế Việt Nam.

Sự thật là Chứng khoán đã "khủng hoảng". Không thể nói là bình thường khi một thị trường luôn luôn đi xuống trong một thời gian dài và nguy hiểm hơn là cơ quan quản lý phải thừa nhận "thần dược" tức thời cho thị trường là không thể.

Vâng! có thể, số nhà đầu tư Chứng khoán đã không là 300.000 tài khoản theo hướng giảm đi, vì tình trạng thị trường sụp giảm kéo dài. Nhưng, chúng tôi nhận định, Chứng khoán sẽ ngày càng ảnh hưởng đến nền kinh tế Việt Nam.

Tại sao ư?

Ngoài hàng trăm nghìn nhà đầu tư cá nhân, còn có các nhà đầu tư tổ chức, như: tổ chức phát hành và niêm yết chứng khoán, công ty tài chính, công ty chứng khoán, ngân hàng...Đặc biệt đáng quan tâm là sự hình thành vội vã, được hưởng quá nhiều đặc quyền đặc lợi, của các tập đoàn kinh tế nhà nước. Đây là sự "khác biệt" quan trọng của thị trường Chứng khoán Việt Nam so với thị trường thời điểm 2005, khi mở "room" lên 49% cho nhà đầu tư nước ngoài.


Do đặc điểm về kinh tế - xã hội Việt Nam, cùng nhưng "kỳ vọng" quá lớn mà chính phủ đặt nên các tập đoàn kinh tế nhà nước. Có thể nói, các tập đoàn này được chính phủ "bảo lãnh" nên các tập đoàn ra sức "bành trướng", tiến hành đầu tư chéo. Cộng thêm vào đó là sự hình thành "nền kinh tế thân hữu" là sự cấu kết chặt chẽ của 1 bộ phận các quan chức - doanh nghiệp nhà nước có nhiều "ảnh hưởng" với các "đại gia" tư nhân, cũng như khát vọng kinh doanh của khu vực kinh tế tư nhân.

Các tập đoàn kinh tế nhà nước, "nền kinh tế thân hữu" và sự vươn lên kiểu trăm hoa đua nở của các tập đoàn kinh tế tư nhân, khiến "đòn bẩy" tài chính, công cụ Chứng khoán hoá, trở thành "chìa khoá" cho bài toán Vốn và sự "phình lên" một cách nhanh chóng.Nhưng nền tảng quản trị yếu kém, thiếu hành lang giám sát đủ mạnh cùng những "kỳ vọng" thái quá đã đẩy các "ông lớn" của nền kinh tế cùng các "vệ tinh" trước nguy cơ "nổ bong bóng".

Đằng sau "vực thẳm" giữa 2 thời điểm, thị trường Chứng khoán trên 1100 và thời điểm hiện nay, thị trường dưới 500 điểm, quả "bong bóng" Chứng khoán hoá đã nổ đến đâu? Không có cơ quan quản lý nào đưa ra được số liệu chính xác - đáng thuyết phục cộng đồng đầu tư. Nhưng chắc chắn rằng, những thành phần liên quan của "bong bóng" đang thấu hiểu: chụp giật phải trả giá như thế nào?
Ngoài tiền cứ giảm qua từng ngày về giá trị, nhưng đáng sợ hơn là những giấy tờ có giá như Chứng khoán đang ngày càng giảm tính thanh khoản.Thử hỏi, những người chủ của các giấy tờ có giá trên có tập trung được tâm trí vào cộng việc? Liệu năng suất lao động và tâm lý xã hội đã biến động xấu đến mức nào do Chứng khoán giảm giá?

Rất mong các nhà nghiên cứu vào cuộc cho những vấn đề "nóng bỏng" nói trên. Vì kinh nghiệm đối mặt với "khủng hoảng mini" của Việt Nam là vô cùng hạn chế, những nghiên cứu trên sẽ trở thành tài liệu tham khảo quan trọng để chính sách hay giải pháp chống "khủng hoảng mini" thực sự hiệu quả.

Vậy, chúng ta phải "lựa chọn" cái gì trong thời điểm "nhạy cảm" này để Chứng khoán "tồn tại" cũng với đó là nhiều thực thể của nền kinh tế phải "điều tiết" lại.

Theo chúng tôi, từ cơ quan quản lý, đến các thành phần tham gia thị trường và nhà đầu tư phải "chấp nhận": Những thông tin "không đẹp" về thị trường Chứng khoán và nền kinh tế Việt Nam, cần được công khai hoá, với sự sát thực về thông tin. Có thể, một bộ phận sẽ "sốc" những "đau" để "đại phẫu" để lành mạnh, để lấy niềm tin của những người kinh doanh chân chính. Trách nhiệm công bố thông tin thuộc về các cơ quan quản lý nhà nước và chính phủ cần chỉ định 1 "nguồn" chịu trách nhiệm.


Tiếp đó, quốc hội, cần yêu cầu chính phủ báo cáo về giai đoạn thử nghiệm 8 tập đoàn kinh tế nhà nước, đồng thời ngừng thành lập tập đoàn kinh tế nhà nước mới. Cần đưa các tập đoàn kinh tế nhà nước vào chương trình "giám sát đặc biệt" nhằm minh bạch hoá và loại bỏ vị trí "độc quyền" hay "vị thế thống lĩnh" của không chỉ các tập đoàn kinh tế nhà nước.


Quốc hội cũng cần bổ sung nội dung thảo luận về thị trường Chứng khoán vào chương trình hoạt động của kỳ họp quốc hội này. Qua đó, xác định trách nhiệm điều hành thị trường của chính phủ, bộ tài chính, ngân hàng nhà nước, cũng như người đứng đầu 2 cơ quan nói trên, khi không "kiểm soát" được thị trường.Quốc hội cũng cần quyết định, mô hình uỷ ban Chứng khoán nhà nước thích hợp với tình hình mới, vì cơ quan này đang thiếu thực quyền, tác động không nhỏ đến lòng tin của cộng đồng đầu tư với cơ quan điều hành thị trường.

Chúng tôi cũng nhận định rằng: các nhà đầu tư, giới truyền thông không nên "kêu cứu" cơ quan quản lý. Vì thực tế, "cứu" là một hành động can thiệp thị trường đưa đến tâm lý ỉ lại vào nhà nước mà "cứu" trong giai đoạn vừa qua thế nào chúng ta đã rõ.


Trách nhiệm của cơ quan quản lý, không ngoài tạo ra môi trường minh bạch cho thị trường hoạt động. Riêng trong trường hợp khủng hoảng, vai trò của các thành viên thị trường sẽ quyết định tất cả.Tại sao, trong tình cảnh hiện nay, không thấy các hiệp hội, các tổ chức phát hành - niêm yết, công ty chứng khoán, quỹ đầu tư "ngồi lại" với nhau cùng nâng đỡ thị trường. Vì các thiết chế này cũng không thể "khoẻ" nếu không nói là "nguy cập" nếu tình trạng hiện nay của thị trường tiếp diễn.


Mặt khác, chúng ta không nên nhắc đi nhắc lại giọng điệu: Chứng khoán đã rất hấp dẫn, hay về dài hạn triển vọng nền kinh tế Việt Nam là sáng sủa, hoặc lạm phát có dấu hiệu được "hãm phanh" để "khuyên" nhà đầu tư bình tĩnh, không bán tháo hoặc "khuyên" nhà đầu tư mua vào.Thông tin như vậy không giúp được nhiều cho thị trường mà càng khiến cộng đồng đầu tư thiếu tin tưởng, càng "lạnh lùng" với thị trường.


Nếu các thành viên thị trường không "chung sức" vì mình và vì thị trường. Nếu từng lĩnh vực của nền kinh tế không chủ động "tái cấu trúc" thì đừng nói đến tương lai.
Phạm Hùng Vỹ

Chứng khoán: Tồn tại hay không tồn tại?


http://tinchungkhoan24h.com/News/Phan-Tich-Danh-Gia/20006/


Với trên 48 tỷ đồng giá trị giao dịch trên sàn HoSE và trên 17 tỷ đồng giá trị giao dịch trên sàn HaSTC, Chứng khoán Việt Nam đang đứng trước lựa chọn không thể không có lời giải: Tồn tại hay không tồn tại?

Tất nhiên, trong hoàn cảnh đất nước gặp muôn vàn khó khăn như hiện nay, vẫn có một luồng quan điểm cả chính thống và dư luận là: có thể "lựa chọn" hay "bảo vệ" lợi ích của 300.000 tài khoản chứng khoán, trước "nhiệm vụ" chăm lo cho 84 triệu công dân Việt Nam hay không?

Theo nhận định của chúng tôi, cách đặt vấn đề như trên vô cùng nguy hiểm. Vì, cách "suy diễn" trên đã "quên" mất hiệu ứng dây chuyền của "khủng hoảng mini", nếu chúng ta thẳng thắn thừa nhận, Chứng khoán đang khủng hoảng và khái niệm "khủng hoảng mini" nên hiểu là "khủng hoảng" một bộ phận của nền kinh tế Việt Nam.

Sự thật là Chứng khoán đã "khủng hoảng". Không thể nói là bình thường khi một thị trường luôn luôn đi xuống trong một thời gian dài và nguy hiểm hơn là cơ quan quản lý phải thừa nhận "thần dược" tức thời cho thị trường là không thể.

Vâng! có thể, số nhà đầu tư Chứng khoán đã không là 300.000 tài khoản theo hướng giảm đi, vì tình trạng thị trường sụp giảm kéo dài. Nhưng, chúng tôi nhận định, Chứng khoán sẽ ngày càng ảnh hưởng đến nền kinh tế Việt Nam.

Tại sao ư?

Ngoài hàng trăm nghìn nhà đầu tư cá nhân, còn có các nhà đầu tư tổ chức, như: tổ chức phát hành và niêm yết chứng khoán, công ty tài chính, công ty chứng khoán, ngân hàng...Đặc biệt đáng quan tâm là sự hình thành vội vã, được hưởng quá nhiều đặc quyền đặc lợi, của các tập đoàn kinh tế nhà nước. Đây là sự "khác biệt" quan trọng của thị trường Chứng khoán Việt Nam so với thị trường thời điểm 2005, khi mở "room" lên 49% cho nhà đầu tư nước ngoài.


Do đặc điểm về kinh tế - xã hội Việt Nam, cùng nhưng "kỳ vọng" quá lớn mà chính phủ đặt nên các tập đoàn kinh tế nhà nước. Có thể nói, các tập đoàn này được chính phủ "bảo lãnh" nên các tập đoàn ra sức "bành trướng", tiến hành đầu tư chéo. Cộng thêm vào đó là sự hình thành "nền kinh tế thân hữu" là sự cấu kết chặt chẽ của 1 bộ phận các quan chức - doanh nghiệp nhà nước có nhiều "ảnh hưởng" với các "đại gia" tư nhân, cũng như khát vọng kinh doanh của khu vực kinh tế tư nhân.

Các tập đoàn kinh tế nhà nước, "nền kinh tế thân hữu" và sự vươn lên kiểu trăm hoa đua nở của các tập đoàn kinh tế tư nhân, khiến "đòn bẩy" tài chính, công cụ Chứng khoán hoá, trở thành "chìa khoá" cho bài toán Vốn và sự "phình lên" một cách nhanh chóng.Nhưng nền tảng quản trị yếu kém, thiếu hành lang giám sát đủ mạnh cùng những "kỳ vọng" thái quá đã đẩy các "ông lớn" của nền kinh tế cùng các "vệ tinh" trước nguy cơ "nổ bong bóng".

Đằng sau "vực thẳm" giữa 2 thời điểm, thị trường Chứng khoán trên 1100 và thời điểm hiện nay, thị trường dưới 500 điểm, quả "bong bóng" Chứng khoán hoá đã nổ đến đâu? Không có cơ quan quản lý nào đưa ra được số liệu chính xác - đáng thuyết phục cộng đồng đầu tư. Nhưng chắc chắn rằng, những thành phần liên quan của "bong bóng" đang thấu hiểu: chụp giật phải trả giá như thế nào?
Ngoài tiền cứ giảm qua từng ngày về giá trị, nhưng đáng sợ hơn là những giấy tờ có giá như Chứng khoán đang ngày càng giảm tính thanh khoản.Thử hỏi, những người chủ của các giấy tờ có giá trên có tập trung được tâm trí vào cộng việc? Liệu năng suất lao động và tâm lý xã hội đã biến động xấu đến mức nào do Chứng khoán giảm giá?

Rất mong các nhà nghiên cứu vào cuộc cho những vấn đề "nóng bỏng" nói trên. Vì kinh nghiệm đối mặt với "khủng hoảng mini" của Việt Nam là vô cùng hạn chế, những nghiên cứu trên sẽ trở thành tài liệu tham khảo quan trọng để chính sách hay giải pháp chống "khủng hoảng mini" thực sự hiệu quả.

Vậy, chúng ta phải "lựa chọn" cái gì trong thời điểm "nhạy cảm" này để Chứng khoán "tồn tại" cũng với đó là nhiều thực thể của nền kinh tế phải "điều tiết" lại.

Theo chúng tôi, từ cơ quan quản lý, đến các thành phần tham gia thị trường và nhà đầu tư phải "chấp nhận": Những thông tin "không đẹp" về thị trường Chứng khoán và nền kinh tế Việt Nam, cần được công khai hoá, với sự sát thực về thông tin. Có thể, một bộ phận sẽ "sốc" những "đau" để "đại phẫu" để lành mạnh, để lấy niềm tin của những người kinh doanh chân chính. Trách nhiệm công bố thông tin thuộc về các cơ quan quản lý nhà nước và chính phủ cần chỉ định 1 "nguồn" chịu trách nhiệm.


Tiếp đó, quốc hội, cần yêu cầu chính phủ báo cáo về giai đoạn thử nghiệm 8 tập đoàn kinh tế nhà nước, đồng thời ngừng thành lập tập đoàn kinh tế nhà nước mới. Cần đưa các tập đoàn kinh tế nhà nước vào chương trình "giám sát đặc biệt" nhằm minh bạch hoá và loại bỏ vị trí "độc quyền" hay "vị thế thống lĩnh" của không chỉ các tập đoàn kinh tế nhà nước.


Quốc hội cũng cần bổ sung nội dung thảo luận về thị trường Chứng khoán vào chương trình hoạt động của kỳ họp quốc hội này. Qua đó, xác định trách nhiệm điều hành thị trường của chính phủ, bộ tài chính, ngân hàng nhà nước, cũng như người đứng đầu 2 cơ quan nói trên, khi không "kiểm soát" được thị trường.Quốc hội cũng cần quyết định, mô hình uỷ ban Chứng khoán nhà nước thích hợp với tình hình mới, vì cơ quan này đang thiếu thực quyền, tác động không nhỏ đến lòng tin của cộng đồng đầu tư với cơ quan điều hành thị trường.

Chúng tôi cũng nhận định rằng: các nhà đầu tư, giới truyền thông không nên "kêu cứu" cơ quan quản lý. Vì thực tế, "cứu" là một hành động can thiệp thị trường đưa đến tâm lý ỉ lại vào nhà nước mà "cứu" trong giai đoạn vừa qua thế nào chúng ta đã rõ.


Trách nhiệm của cơ quan quản lý, không ngoài tạo ra môi trường minh bạch cho thị trường hoạt động. Riêng trong trường hợp khủng hoảng, vai trò của các thành viên thị trường sẽ quyết định tất cả.Tại sao, trong tình cảnh hiện nay, không thấy các hiệp hội, các tổ chức phát hành - niêm yết, công ty chứng khoán, quỹ đầu tư "ngồi lại" với nhau cùng nâng đỡ thị trường. Vì các thiết chế này cũng không thể "khoẻ" nếu không nói là "nguy cập" nếu tình trạng hiện nay của thị trường tiếp diễn.


Mặt khác, chúng ta không nên nhắc đi nhắc lại giọng điệu: Chứng khoán đã rất hấp dẫn, hay về dài hạn triển vọng nền kinh tế Việt Nam là sáng sủa, hoặc lạm phát có dấu hiệu được "hãm phanh" để "khuyên" nhà đầu tư bình tĩnh, không bán tháo hoặc "khuyên" nhà đầu tư mua vào.Thông tin như vậy không giúp được nhiều cho thị trường mà càng khiến cộng đồng đầu tư thiếu tin tưởng, càng "lạnh lùng" với thị trường.


Nếu các thành viên thị trường không "chung sức" vì mình và vì thị trường. Nếu từng lĩnh vực của nền kinh tế không chủ động "tái cấu trúc" thì đừng nói đến tương lai.
Phạm Hùng Vỹ